IUCN - Tập huấn báo chí: câu chuyện ADD?

Tập huấn báo chí: câu chuyện ADD?

13 December 2013 | Article
0 CommentsWrite a comment

Tất cả chúng ta đều biết trẻ em thường không thể ngồi yên một chỗ, cũng không mấy khi tập trung lắng nghe trong thời gian dài, không nghe theo chỉ dẫn mặc dù chúng ta có thể giải thích nhiều lần, và hay buột miệng nói khi người khác chưa nói xong. Trên thực tế, có một thuật ngữ giải thích cho các hành vi này đó là ADD (Attention Deficit Disorder) hay Tăng động Giảm chú ý. ADD không phải là một căn bệnh mà chỉ là một triệu chứng mà nhiều trẻ em, thanh thiếu niên hay người trưởng thành có thể trải qua theo từng thời điểm.

Vào tháng 11/2013, IUCN, GIZ và ISPONRE tổ chức hôi thảo tập huấn về Dịch vụ Hệ sinh thái vùng bờ biển tại các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long cho khoảng 35 nhà báo. Chương trình bao gồm 1,5 ngày cung cấp thông tin kiến thức tại Hồ Chí Minh và ba ngày đi thực địa đến các tỉnh Bến Tre, Sóc Trăng và Cà Mau. Chúng tôi đã nhận được nhiều ý kiến phản hồi đóng góp để xây dựng chương trình tập huấn tốt hơn và quan trọng hơn cả là những gì mà nhà báo quan tâm và không quan tâm.

Thông điệp chính mà chúng tôi nhận thấy khi tổ chức các chương trình tập huấn cho các nhà báo là cần cân nhắc các yếu tố giống như khi tổ chức cho các trẻ em có hội chứng ADD. Các nhà báo không thể tập trung lâu vào một câu chuyện mà họ không mấy hứng thú và cũng không tìm thấy thông tin gì đắt giá. Họ nhanh chóng mất tập trung và cảm thấy khó có thể ngồi yên để lắng nghe. Điều này chứng minh một thực tế là bài giảng của một nhà báo nước ngoài trong thời gian 3 giờ với nội dung không mấy mới mẻ là quá dài đối với họ. Thay vào đó, chúng ta nên tổ chức các bài giảng ngắn hơn của các nhà báo kinh nghiệm, chia sẻ và giao lưu các câu chuyện hay bằng tiếng Việt. Bên cạnh đó, nên rút ngắn thời gian tâp huấn mà tăng thời gian đi thực địa để các nhà báo có thể tìm hiểu vấn đề sâu sắc hơn.

Tổ chức chương trình thực địa là yếu tố cuốn hút các nhà báo nhất và trong hội thảo tập huấn vừa rồi thì chuyến thực địa tại Cà Mau là thành công nhất. Lý do là chúng ta có một câu chuyện thú vị để kể về cải thiện sinh kế, về bảo vệ rừng ngập mặn, về chứng nhận tôm sinh thái cho các nông dân thông qua các hoạt động của dự án do IUCN và SNV đang thực hiện. Các nhà báo được tìm hiểu về những cái họ mới chỉ nghe và nhìn tại những ngày tập huấn tại Hồ Chí Minh và đây chính là ví dụ điển hình “hơn cả mong đợi” theo như ý kiến của một số nhà báo.

Tại Sóc Trăng, các nhà báo hài lòng với những kết quả của dự án do GIZ thực hiện như hàng rào chữ T góp phần giữ đất và chống xói lở, hệ thống đồng quản lý đã được xây dựng và có nhiều ưu điểm so với mô hình bảo vệ rừng khoán theo hộ gia đình trước đây. Tuy nhiên, thời gian đi trên đường quá dài trong khi thời gian làm việc tại hiện trường lại ngắn khiến cho nhiều nhà báo không còn nhiệt huyết khi tác nghiệp dưới địa phương.

Chuyến thực địa đến Bến Tre không đạt được như kỳ vọng bởi đây chủ yếu đưa ra những câu chuyện và hoạt động chúng ta dự định sẽ làm chứ không phải các kết quả đã đạt được. Điều chúng ta cần lưu ý khi tổ chức cho các nhà báo đến một địa phương nào đó là khơi gợi ra các vấn đề để họ nắm bắt thông tin và viết bài, chứ không phải chỉ ra cho họ một loạt những hoạt động chúng ta đang và sẽ làm.

Điều cuối cùng, không nói thì chúng ta đều hiểu nhà báo không phải là những trẻ em với hội chứng ADD. Nhưng đối với ban tổ chức, chúng ta muốn làm việc hiệu quả với họ, trước hết chúng ta cần phải có những câu chuyện rõ ràng. Đối với các nhà báo cần nâng cao kỹ năng viết sáng tạo và chủ động - một kỹ năng còn yếu trong đào tạo tại các trường học ở Việt Nam.

Ông Jake Brunner - Điều phối viên Chương trình IUCN (Việt Nam, Campuchia và Myanmar), Cô Nguyễn Thùy Anh - Cán bộ Truyền thông (IUCN Việt Nam)

 


Comments

0 Comments
Write a comment

600 CHARACTERS LEFT

captcha